Sau bao tháng ngày rong ruổi giữa nhân gian vạn biến, có mấy ai đủ thời gian dừng chân, ngoái đầu nhìn lại những mảnh vụn ký ức đã úa màu, để lòng mình thành một hồ thu tĩnh lặng sau cơn bão táp của những mùa hạ đã qua.
Hoàng hôn vụt tắt, tịch dương nhuộm sắc thẫm lên những nỗi niềm dang dở, nhắc nhở rằng vạn vật tựa hồ như gió thoảng, chẳng thể nào cưỡng cầu giữ lấy một đóa hoa đã tàn. Người ta chỉ có thể chấp nhận buông tay, để ký ức về với hư không và những nhành hoa về lại với nền đất ẩm.
Con gói ghém những hoài niệm vào lòng, lặng lẽ bước qua những thềm hiên vắng lặng, tìm kiếm sự bình yên trong tâm tưởng, khoảng không giữa ngực trái đã thôi chẳng còn xao động bởi những điều phù phiếm ngoài kia.
Con nghe tiếng lặng yên cất lời từ phía chân trời xa vắng, không chờ mong bất kỳ lời giải đáp nào cho những hoài nghi đã cũ.
