Liên hệ, mở rộng là phần các bạn có thể để lại dấu ấn cá nhân của mình, là nơi các bạn tự tạo nên sự khác biệt cho bài làm của mình và ghi điểm với giám khảo. Điều gì làm nên sự khác biệt chân thực nhất? Đó không phải là việc lượm nhặt câu từ của ai đó, là việc copy y nguyên đoạn văn trong một sách tham khảo mà là sự đúc kết từ trải nghiệm, từ vốn sống, từ suy nghĩ chân thực chất, từ nỗi đau, từ khát khao của chính các bạn. Vẫn một câu nói mình khuyên các bạn khi viết văn, hãy viết về những gì văn chương đem lại cho chính tâm hồn bạn.
Dưới đây là một đoạn tham khảo cho đề bài NLXH được biên soạn bởi blogcuaxu, các bạn đọc và tham khảo nhé!
Sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó, một đứa trẻ nhìn xung quanh đều thấy những khổ đau, những bóng tối, những hòn đá ngáng đường, lại lựa chọn nỗ lực hết mình để đi lên, để khác đi, để thoát khỏi cái xó nhà chật chội và thiếu thốn, để cắt đứt cái đuôi nghèo khổ đang dai dẳng bám lấy chẳng thôi.
Nó cắm đầu chạy về phía trước, mặc do chân đạp phải gai, cho máu rỉ ra đau đớn, cái nghèo khổ khiến nó sợ hãi hơn gấp bội lần nỗi đau thể xác mà nó phải chịu đựng để bước tới một cuộc đời tươi sáng hơn.
Phần đa những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình thiếu thốn, nghèo khó, thiếu tình thương, thiếu sự quan tâm sẽ có xu hướng buông thả và sống tiếp cuộc đời như những người xung quanh nó đang sống. Chỉ một số hiếm hoi đủ sức kháng cự lại cái tối tăm bủa vây xung quanh, một vài đứa trẻ đủ nghị lực để bịt tai, nhắm mắt trước những điều tiêu cực đang cám dỗ nó, đang ngăn nó đến với cuộc đời tươi sáng hơn.
Để đạt được chút thành công nhỏ, đứa trẻ xuất phát điểm âm vô cực kia phải gồng mình chạy gấp 200 lần so với những đứa trẻ khác. Để đạt được một điều gì đó dù nhỏ bé, nó phải đánh đổi bằng những tháng ngày cặm cụi nỗ lực, bằng bóng lưng cô độc, bằng những giọt nước mắt. Tất cả đều chẳng dễ dàng.
Khi chẳng có ai dẫn dắt và đồng hành, nó buộc phải tự mình dò dẫm đường đi nước bước, nó phải đi sai nhiều lần, phải đâm vào ngõ cụt, phải sa lầy trên con đường đất, phải lạc hướng trong rừng sâu, phải khô héo đi trong sa mạc, và chậm chí là suýt chết đuối khi trượt chân sa xuống dòng suối chảy siết.
Khi chẳng có chỗ dựa nào phía sau, nó phải vừa đi vừa ôm lấy chính mình, vừa bước vừa xoa đôi chân của mình, vừa chạy vừa an ủi vỗ về đôi vai của mình. Nó cô độc, nó sợ hãi, nó bất lực, nó tuyệt vọng, nhưng cho đến cuối cùng, chính nó tự kéo nó lên khỏi cái vũng lầy chết chóc, khỏi cái hố sâu hun hút đang chực chờ nó ngã khuỵu để nuốt trọn lấy.
Ai chẳng muốn có chỗ dựa trong cuộc hành trình dài vô tận này cơ chứ? Nhưng vì chẳng có ai để dựa, nên nó tự làm chỗ dựa cho chính mình và đang cố gắng từng ngày trở thành chỗ dựa cho những người mà nó thương yêu.
Khi chẳng có ai dẫn dắt và đồng hành, nó buộc phải tự mình dò dẫm đường đi nước bước, nó phải đi sai nhiều lần, phải đâm vào ngõ cụt, phải sa lầy trên con đường đất, phải lạc hướng trong rừng sâu, phải khô héo đi trong sa mạc, và chậm chí là suýt chết đuối khi trượt chân sa xuống dòng suối chảy siết.
Xem thêm: Dẫn chứng trong nghị luận xã hội
Các bạn có thể gợi ý thêm các chủ đề trong NLXH để blogcuaxu lên bài tham khảo nha. Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc bài viết của mình. Đừng quên ghé thăm Góc học văn thường xuyên để đọc thêm nhiều kiến thức hữu ích về văn học nhé!
