Viết gì nếu vào đề: Văn học là chiếc hộp thời gian, lưu giữ những câu chuyện đời qua năm tháng? Các bạn có thể tham khảo một đoạn phân tích, mở rộng phần vấn đề này được soạn bởi lớp học văn dưới tán cây Bơ dưới đây nhé!
Mục lục bài viết
I. Tham khảo trích đoạn phân tích Văn học là chiếc hộp thời gian, lưu giữ những câu chuyện đời qua năm tháng
“Nhờ những ghi chép của nhà văn già mới có người biết được câu chuyện đau buồn trong đời người cựu binh trung đoàn thuộc địa số Hai mươi bảy là Găng Samet.” Trong tác phẩm Bụi Quý, nhà văn Pautopxki đã lý giải đôi lời cho câu chuyện mình viết ra như vậy.
Câu chuyện về người thợ quét rác Samet và bông hồng vàng của anh ta, vĩnh viễn sẽ bị chôn vùi trong túp lều ẩm thấp, mục nát và biến mất hoàn toàn theo năm tháng cùng với thân xác và đoạn tình yêu ngắn ngủi của anh ta nếu như người mua lại bông hồng vàng từ một người thợ kia không phải là một nhà văn, và nếu như người thợ kia không kể lại câu chuyện về Samet cho nhà văn ấy nghe. Có một nghề đặc biệt và lầm lũi, cái nghề lặng lẽ làm công việc ghi chép và gìn giữ chuyện đời, chuyện người trong cõi sống hoang hoải trăm năm. Ấy là nghề văn, người làm nghề ấy, gọi là nhà văn. Nhà văn ký thác lại tất thảy những gì được nghe, được nhìn, với một niềm khao khát rằng: lưu chút gì lại cho những con người đã ra đi, ghi chút gì lại cho những câu chuyện đã lùi xa vào quá khứ.
Nhưng những điều mà nhà văn chọn viết ra, đương nhiên phải là những câu chuyện có sức chạm đặc biệt đến tâm hồn, đến cái rung cảm của riêng trái tim họ cùng với sự đồng điệu chẳng thể lý giải. Và ít nhiều, nhà văn phải nhìn thấy mình đâu đó trong câu chuyện mà mình viết ra.
Ấy là lý do, khi đặt bút viết xong câu chuyện về anh thợ quét rác Samet, khi ghi tạc lại câu chuyện về những hạt bụi quý và bông hồng vàng, nhà văn Pautopxki đã viết về mối tương liên cho những hình tượng mà ông xây dựng trong truyện với một vài vấn đề trong quá trình sáng tác, để lý giải cho “nguồn gốc của văn học” và những thiên chức tuyệt vời mà văn học đem lại cho cuộc đời và con người trong cõi vĩnh hằng này. “Nhưng cũng giống như bông hồng vàng của người thợ hót rác già kia làm ra là để cho Xuyzan được hạnh phúc, sáng tác của chúng ta là để cho cái đẹp của trái đất, cho lời kêu gọi đấu tranh vì hạnh phúc, vì niềm vui và tự do, cho cái cao rộng của tâm hồn người và sức mạnh của trí tuệ chiến thắng bóng tối và cho chứng rực rỡ như một mặt trời không bao giờ tắt.”


Bài mẫu tham khảo: văn học là chiếc hộp thời gian
II. Một vài bí mật nhỏ về cách học lý luận văn học
Đầu tiên, hãy thử đặt mình là nhà văn, để xem, nếu là một nhà văn, viết một tác phẩm, mình cần gì, mình nên làm gì và mình đem lại gì cho người đọc? Hãy thử dùng cặp mắt của một nhà văn, dùng góc nhìn của nhà văn để viết, để cảm.
Và điều quan trọng hơn cả, phải đặt bút xuống viết khi gặp vấn kỳ trích dẫn nào mà bạn nghĩ “có thể xuất hiện trong phần nghị luận văn học”. Viết nhiều, luyện tập nhiều là cách duy nhất để câu từ, ngôn ngữ hoạt động trơn tru hơn. Chúng ta không thể viết hay nếu chỉ dừng lại ở việc tư duy, suy nghĩ mà không đặt bút xuống đâu. ^^
Xem thêm các đầu sách học lý luận văn học: TỔNG HỢP SÁCH HỌC LÝ LUẬN VĂN HỌC (UPDATE LIÊN TỤC)
Mình sẽ lên bài chi tiết hơn về việc học lý luận văn học, các bạn thường xuyên ghé thăm chuyên mục Góc học văn của blogcuaxu để đọc thêm kiến thức hữu ích nhé! Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này!
