Văn học, ngay khi ra đời, đã là sự hiện diện của niềm đau khổ rồi!
Tại sao nói: văn học, ngay khi ra đời, chính nó đã là sự hiện diện của niềm đau khổ rồi?
Có một sự thật đó là văn học ra đời bằng tiếng lòng bất mãn, bằng sự đau khổ nhiều hơn là niềm hạnh phúc, hân hoan. Khi một nhà văn quyết định đặt bút xuống viết về một câu chuyện, xây lên một nhân vật, tô màu cho một kết thúc và đi sâu vào một thế giới người nào đó cũng chính là khi họ bắt đầu hành trình giải phẫu nỗi đau và tìm về với cái xúc cảm bấy lâu vẫn đang lay lắt trong nỗi lòng của họ, phần nhiều là những niềm u uất, là sự bất lực với cuộc đời, là cái trăn trở khi đứng trước những mảnh đời khốn khổ đày đoạ, là cái bất mãn với thời cuộc mà họ đang trông thấy, đang trải qua nhưng lại không có cách nào thay đổi, chuyển vần.
Và tôi xin lấy dẫn chứng về một nhà văn có thể là đã quá đỗi quen thuộc với những ai yêu văn học nước nhà đó là Nam Cao – nhà văn chuyên viết về cuộc đời của những con người lầm lũi, khốn khổ, viết về cái đói, cái nghèo, cái bất hạnh khổ đau khiến cho người đọc ám ảnh, day dứt tột cùng. Vậy Nam Cao viết về những cuộc đời ấy có phải chỉ để ghi lại hiện thực hay không? Hoàn toàn không! Trong từng con chữ, từng giọng văn của Nam Cao, người đọc cảm thấu đến tận cùng tâm can của một tiếng nói đang thiết tha dùng câu chữ của mình để bộc bạch lòng thương cảm, để đau cùng những cuộc đời nhỏ bé kia, và khi cặm cụi viết, có lẽ chính nhà văn cũng đang mòn mỏi, mục ra, héo úa đi theo cái nghèo cái đói của một thời đại.
Văn học là sự khổ đau, sự khổ đau trong nhân văn, sự khổ đau hiện hữu cùng niềm thương cảm mà nhà văn gửi gắm vào đấy. Đó là lý do tại sao cái khổ trong văn học lại làm cho người ta đau nhiều như vậy!
Mọi người có thể xem video dạng voice trên kênh Tiktok: lớp học văn dưới tán cây Bơ TẠI ĐÂY nhé!
Đừng quên ghé thăm Góc học Văn của blogcuaxu.com để đọc thêm về văn học nhé! Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của blogcuaxu nha! ^^
