Tủ sách đặc biệt những ngày gần kề 50 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước! Nỗi buồn chiến tranh – Bảo Ninh – một tiểu thuyết về đề tài chiến tranh mà các bạn trẻ thực sự nên đọc. Cuốn sách mà tác giả đã “lục lọi, đào xới hầu như toàn bộ cuộc đời người lính…”
Mục lục bài viết
Tại sao nên đọc Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh
Đọc để thấy 50 năm như vừa mới hôm qua, nỗi đau mà chiến tranh để lại cho đất nước, cho các thế hệ vẫn còn bỏng rát, chưa bao giờ nguội lạnh
Đọc để thấy cái ch.ế.t trong chiến tranh hãi hùng, ghê rợn đến nhường nào, những cái chết chẳng toàn thây, những cái x.á.c chẳng còn nguyên vẹn… ám ảnh ra sao
Đọc để hiểu tại sao chúng ta cần có những “trung tâm điều dưỡng thương binh” cho những người ông, người cha trở về từ chiến trường khốc liệt, khói lửa
Đọc để biết nguồn căn của cái tinh thần nửa tỉnh nửa mê, của những cơn ác mộng, của tiếng kêu rú, gào thét bất chợt trong đêm mà những thương binh trở về từ đạn dược, khói lửa vẫn đang trải qua mỗi ngày
Đọc để biết, có được hòa bình như ngày hôm nay, đã có biết bao người con, người chồng, người cha nằm xuống chẳng vẹn toàn thây xác giữa đại ngàn núi rừng, mãi mãi chẳng trở về, để đất nước được vẹn nguyên
Đọc để động lòng trước những câu chuyện mà các thế hệ sau, thời con, thời cháu của các liệt sĩ vẫn đang miệt mài tìm kiếm h.à.i c.ố.t cha ông, dù có thể thân xác cha ông họ đã bị “thời gian xóa nhòa mất rồi, chỉ còn lại chút x.ư.ơng, chút bùn lỏng…”
Đọc để hiểu chiến tranh đã đi qua, nỗi đau về thể xác có thể đã dần được lành lại nhưng nỗi ám ảnh tâm lý vẫn chưa giây phút nào chịu nằm yên, nó vẫn cứ âm ỉ ung nhọt trong trái tim người lính trở về từ thời hậu chiến, nó vẫn in hằn nỗi mất mát trong trái tim của những người ở lại, của các thế hệ có người thân hi sinh trong chiến trường.
Nỗi buồn chiến tranh – một cuốn tiểu thuyết thuộc hàng kinh điển thế giới nhưng trong giai đoạn từ năm 1993 đến 2005 đã bị cấm xuất bản vì nội dung và tư tưởng có phần đi ngược lại với chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong văn học, và vì tác giả viết đời quá, chân thực quá, bi thương quá chăng?
Cái khác biệt của Nỗi buồn chiến tranh
Ngày trước khi học văn, mình được học về chủ nghĩa anh hùng trong văn học, đặc biệt là văn học thời kỳ chống Pháp và chống Mỹ. Đó là chủ nghĩa thể hiện lí tưởng cách mạch cao đẹp, viết về hình ảnh người lính với lòng dũng cảm, với những gì cao đẹp nhất, với tinh thần bất khuất, không sợ khó khăn gian khổ, không sợ cái chết. Vì văn học thời kỳ đó mang giá trị cổ vũ tinh thần chiến đấu và chiến thắng, không được phép xuất hiện sự hèn nhát, sự bi thương.
Nhà phê bình văn học Trần Đình Sử đã viết: “Từ cuộc kháng chiến chống Pháp, sang cuộc kháng chiến chống Mỹ, tiểu thuyết về chiến tranh ở Việt Nam ra đời trong nhu cầu giáo dục truyền thống anh hùng. Các tiểu thuyết chiến tranh, do yêu cầu tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu và chiến thắng, đều thể hiện nhất loạt ta thắng địch thua, ta chính nghĩa địch phi nghĩa, ta dũng cảm địch hèn nhát, ta là người địch là thú vật, ta chính nghĩa thì hi sinh là chuyện lương tâm và tất yếu… Đó là công thức chung.” (Báo Văn nghệ Quân đội)
Nhưng khi đọc Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh, những gì trần trụi nhất, những gì “con người” nhất của người lính đã được bộc bạch ra hết. Họ cũng là con người bình thường, họ cũng có tình yêu, họ cũng có nỗi buồn, họ cũng có những ham cầu về thú vui hoan lạc và họ cũng SỢ CHẾT, cũng muốn “đào ngũ” vì nhớ mẹ và nhớ quê nhà…
Đọc cuốn tiểu thuyết này, thực lòng mình bị ám ảnh, mãi mới thoát ra được. Nhất là những đoạn tác giả viết về cái chết, miêu tả cái chết chân thực đến rợn người. Lối viết của nhà văn thực lòng chẳng có từ ngữ nào có thể lột tả hết được. Hay lắm, xúc động, gọi dậy tất thảy giác quan của người đọc. Nhất là những cảnh tác giả miêu tả không gian núi rừng, trận địa. Mình đọc 1 trang mà phải tô đậm quá ¾ trang vì từ nào cũng hay và đoạn nào cũng đáng nhớ.


Nỗi buồn chiến tranh – cuốn sách viết về chiến tranh các bạn nên đọc
Tác giả lấy góc nhìn là ngôi kể thứ 3 nhưng thỉnh thoảng bạn sẽ gặp một vài đoạn “xưng tôi” trong sách. Những sự kiện, cảnh tượng, nhân vật trong truyện bước ra từ hồi ức của nhân vật Kiên – một người lính trở về từ chiến tranh. Không gian, thời gian chẳng tuân theo một trật tự nào cả, cảm tưởng như trong dòng miên man của Kiên, nghĩ tới đâu, viết tới đó vậy.
Ký ức về những người đồng đội – nói đúng hơn là cái chết của những người đồng đội, ký ức về những mối tình chớp nhoáng và về một mối tình đậm sâu nhất (với Phương)…
Có một tình tiết về mẹ Lành làm mình rất ấn tượng: người mẹ mất khi chỉ trong một ngày phải nghe tin 2 người con trai của mình tử trận trong chiến trường… Ngày hòa bình lập lại cũng là ngày hòa bình trong tim mẹ ra đi mãi mãi…
Có một đoạn mình nghĩ là lời tác giả gửi gắm đến thế hệ mai sau, trong một cuộc trò chuyện giữa 2 người lính hậu chiến, họ đã tin rằng: “Và người tốt sẽ còn được sinh ra ở các thế hệ sau.”, và : “thì cũng phải hy vọng thôi, tất nhiên. Nhưng chẳng biết khi mô con cháu ta mới đủ lớn khôn.”…
Bên cạnh nội dung về chiến tranh, chúng ta còn gặp được những tư tưởng, trăn trở của nhân vật Kiên (hay là của chính tác giả) trăn trở về cách viết, về văn học, về lí tưởng và thiên chức của nhà văn trong quá trình sáng tạo nữa.
Cái ám ảnh mình nhất sau khi đọc cuốn tiểu thuyết này có lẽ là “những cái x.á.c, những cái c.h.ế.t, những bộ h.à.i c.ố.t…”.
Viết nữa chắc mình spoil hết sách mất. Huhu. Mọi người nhớ đọc nha. Nhất định phải đọc đó! Tha thiết mời mọi người đọc!
Mình sẽ để một vài trích đoạn tiêu biểu trong phần bình luận để mọi người đọc trước thử nhé!
“Mẹ kiếp, hòa bình chẳng qua là thứ cây mọc lên từ máu thịt bao anh em mình, để chừa lại có chút xương. Mà những người được phân công nằm lại gác rừng le là những người đáng sống nhất.”
“Dưới lòng sâu đất ấm của đại ngàn họ chung nhau một số phận. Không có người vinh kẻ nhục không người hùng kẻ nhát, không có người đáng sống và kẻ đáng chết. Chỉ có người tên tuổi còn đó, người thì thời gian xóa mất rồi, và người thì còn chút xương, người chỉ đọng chút bùn lỏng.”
“Đôi khi, có lẽ vào những kỳ lễ lạt nào đó của giới âm hồn, các toán quân đã chết của tiểu đoàn lại tụ họp trên trảng như là để điểm danh.”
Nỗi buồn chiến tranh – một cuốn sách mà các bạn nên đọc! Thường xuyên ghé thăm Blogcuaxu để biết đến nhiều đầu sách hay nhé!
Xem thêm: Sách Thư viện nửa đêm
