NHÀ!

by Hương Xu
62 views

5 tháng qua là quãng thời gian ở NHÀ lâu nhất của tôi – tính từ thời điểm 6 năm về trước( thán 8/2015). 

Đã lâu, thật lâu tôi chẳng được ở nhà

Đã 5 tháng kể từ ngày về quê nghỉ hè( đến tết). 5 tháng không gặp lại Hà Nội, không gặp lại bạn bè, không lang thang cafe, không dạo quanh đường phố thủ đô,… 5 tháng – tôi ở nhà – nhà của tôi – nơi có bố mẹ, có bà, có các em! 

Đây là quãng thời gian dài nhất tôi được ở nhà kể từ năm 2015 đến nay. 

Tháng 8 năm 2015, một đứa trẻ 15 tuổi, rời bố mẹ, lên thành phố theo học – một ngôi trường xa lạ, bạn bè xa lạ, thầy cô xa lạ, và cả những trải nghiệm xa lạ. 

da-bao-lau-ban-khong-ve-nha (1)

Đã bao lâu bạn không về nhà?

Khoảng thời gian mới tập tễnh bước đi 1 mình ấy, tôi đã khóc rất nhiều( khóc như 1 đứa trẻ – à, nhưng tôi đích thị vẫn là 1 đứa trẻ mà). Nửa đêm, bất cứ lúc nào tỉnh giấc, tôi đều khóc, một mình, trong bóng tối! Đã có thời gian, tôi tự nghĩ: “hay mình bị trầm cảm nhỉ?” Nhưng những người trầm cảm có bao giờ tự nhận thức được điều đó đâu! Tôi lại nhận thức được! 

Đêm nào cũng khóc! Suốt 2 tháng ròng! 

Đêm về khóc thế thôi, nhưng buổi sáng, tôi vẫn phải thức dậy và đến trường – vào vai 1 học sinh chăm chỉ và vui vẻ! 

Tháng đầu tiên, tôi đi xe đạp đến trường! Mà đường thành phố rộng lớn, nhiều xe qua lại! Tôi chỉ nhớ, tôi từng phải dừng lại, dắt xe đạp qua đường ở đại lộ Lê Lợi – đợt đó, Lam Sơn còn ở Hàn Thuyên, chưa chuyển về Lê Lai nên đường đi học của tôi, buộc phải đi qua Lê Lợi – hoặc còn nhiều đường khác, nhưng tôi chỉ biết mỗi con đường ấy! 

Tháng thứ 2, mẹ mua cho tôi 1 chiếc xe điện – món quà to đùng và ý nghĩa!( nhưng đợt nghỉ tết vừa rồi, xe điện gửi ở ký túc xá trường đã bị bác bảo vệ bán mất và đền bù cho tôi 2 triệu. Lại lan man sang câu chuyện bị bán xe một chút! 2 triệu đền bù xe, tôi đã phải nhờ đến đứa bạn cùng phòng, nhờ cả cái Uyên hỏi luật pháp để kiện tụng mới được đền -.-). 

Nhờ có cái xe điện đó, tôi có thể về nhà vào ngày nghỉ, có thể tự chủ thời gian đi lại. Mỗi tháng tôi về nhà 2 lần! Mỗi lần chỉ được ngủ ở nhà 1 đêm! Ít nhỉ?

Học xong 3 năm cấp 3, tôi lên Hà Nội học đại học! Trước đợt lên Hà Nội, tôi được ở nhà 2 tháng trọn vẹn! Tháng 5 năm 2018, tháng trước ngày khi đại học, tôi chuyển về nhà mình ở để ôn thi tiếp những ngày còn lại. 

Tháng 6 năm 2018 tôi thi đại học. 

Tháng 7 năm 2018 tôi đỗ đại học. 

Tháng 8 năm 2018 tôi ra Hà Nội theo học. 

Vậy là tròn 2 tháng được ở nhà, trước khi bước chân chạy theo những ước mơ mà Hà Nội đang cất giữ! 

Lần ra Hà Nội học đại học, không phải là lần đầu tiên xa nhà, nhưng là lần đầu tiên xa nhà ở một khoảng cách địa lý lớn! Học cấp 3, xa nhà, nhưng chỉ cách 30km, vẫn trong cùng 1 tỉnh. Giờ, xa nhà đến tận 160km, khác tỉnh, khác cả miền! Từ Thanh Hóa đến Hà Nội, phải di chuyển mất 4 giờ! 

Lần này, tôi vẫn khóc! Khóc ròng 1 tháng! Ngày nào cũng khóc, đêm nào cũng thút thít! Thế mà, suốt 1 tháng trời khóc lóc nhớ nhà, tôi giảm được 5 kg – kỷ lục trong những lần giảm cân của tôi!

6 năm sống xa nhà, 6 năm sống tự lập, tự lập đúng nghĩa! Tự lập tài chính và cả tinh thần! Một niềm tự hào nhỏ nhoi đó là từ khi lên cấp 3, tôi đã được nhận trợ cấp hàng tháng dành cho học sinh trường chuyên, được nhận học bổng ở trường và tiền thưởng cho các kỳ thi, nên phần nào gánh đỡ tài chính cho mẹ. Lên đại học, tôi đã có thể tự làm thêm để lo chi phí sinh hoạt cho bản thân và phần nào đỡ đần cho mẹ, không nhiều, nhưng ý nghĩa! 

6 năm tự lập ấy có lẽ đã khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều! Trưởng thành trong suy nghĩ thôi, chứ phong cách trẻ trâu của tôi thì vẫn vẹn nguyên như ngày 15 tuổi! 

6 năm sống xa nhà, khiến tôi trân trọng hơn quãng thời gian được ở nhà, được gần bên gia đình mình!

5 tháng ở nhà sau 6 năm xa cách 

Khoảng thời gian 5 tháng gần đây ở nhà do dịch bệnh, đã có lúc tôi chán nản đến phát rồ vì không được đi cafe ngồi làm việc, đã có lúc tôi bứt rứt, cuồng chân phát điên vì không được đi đây đi đó, đã có lúc tôi thấy đau đầu vì lời mẹ la, hay những áp lực vô hình của 1 đứa sắp ra trường vì ở nhà tù túng quá lâu,… 

nha

Nhà

Thế nhưng, tôi lại yêu từng khoảnh khắc bé nhỏ khi được gần bên gia đình đến thế!

Tháng 6, tháng 7 dương lịch – âm lịch đương vào độ tháng 5 tháng 6 – cuối hè! 

Đó là độ tôi thường thong dong đạp xe quanh con đường làng quen thuộc vào xế chiều ngắm mấy đứa trẻ thả diều bên bờ ruộng, chở bé cún đi chơi đường trên xóm dưới. Đêm hè cùng cơn mưa rào bất chợt cũng khiến lòng đắm say nhẹ tênh biết bao nhiêu!

Tháng 8, tháng 9 dương dịch – âm lịch đương vào độ tháng 7 tháng 8 – thu cuối!

Ấy là độ tiết trời thu hiện rõ mồn một! Là bầu trời cao xanh trong vút hệt như mặt nước vịnh biển, là những cơn gió heo may nhè nhẹ đuổi nhau bên góc vườn vào chiều muộn. Là tiếng loa phát thanh vang lên độ 6h chiều nghe nao lòng mà nhớ về những chốn xưa lối cũ của xóm nhỏ! 

Tháng 10, tháng 11 – vừa chớm đông 

Thời tiết chao ôi thật dễ chịu! Cái lạnh bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách. Thoạt đầu là góc vườn – nhìn thấy rõ mồn một khi cây bơ rụng hết lá, trơ cành khẳng khiu chọc trời. Là đêm, mở cửa sổ phải cuộn người trong chăn vì từng luồng gió lạnh sẽ lùa vào phòng. Nhưng tôi vẫn thích được mở cửa sổ đón gió lạnh mỗi ngày! 

Tiếng chí chóe mỗi ngày của 2 đứa em giành nhau viên kẹo, cái bánh,… 

Tiếng mẹ: “quét cái nhà đi, dọn cơm ăn, bé ơi, Cún ơi,…”

Tiếng của bà quán con Bun: “à cái con chó ni láo thặt”.

Tiếng bố: “hốt đống rác ở sân đi coi” 

Hay tiếng lách cách từ một nhà nào nó vọng rõ to, không biết bắt đầu từ đâu,…

NHÀ – nơi chỉ còn là chốn “ghé thăm” của tôi từ 6 năm trước  – tôi 15 tuổi!

NHÀ –  nơi tôi trở lại, ở bên và cảm nhận 6 năm sau – tôi 21 tuổi! 

Có lẽ mọi thứ vẫn thế! Chỉ là đến tận bây giờ tôi mới có thì giờ lặng mình ngắm nhìn mà thôi! 

Thế đấy! Nhà vẫn luôn là nơi trú ẩn an toàn dành cho mọi tâm hồn – dù là 1 tuổi, 20 tuổi, hay 60 tuổi,…  Nhà là nơi duy nhất sóng gió không thể thổi vào, lo lắng sẽ được gác lại và bình yên luôn hiện hữu. Chỉ là chúng ta có đủ thấu hiểu và trầm lặng để nhận ra hay không mà thôi! 

Tác giả: Hương Xu

Ghé thăm hiệu sách chữa lành của mình để những trái tim được lành lại sau bao đổ vỡ!

Facebook: Healing Bookshop

Instagram: healing_bookshop

Tiktok: healing.bookshop

Bài viết nên đọc

Leave a Comment